QUẢN TRỊ HOẠT ĐỘNG DẠY HỌC VÀ GIÁO DỤC HỌC SINH TRONG TRƯỜNG PTDTBT TH LUÂN GIÓI
Thứ bảy - 20/06/2026 05:56
1. Lời mở đầu
Với tôi, làm quản lý giáo dục – đặc biệt là ở cương vị Phó Hiệu trưởng – không chỉ đơn thuần là theo dõi, kiểm tra mà còn là đồng hành, sẻ chia và hỗ trợ thầy trò trong mọi hoạt động. Ở một ngôi trường vùng khó như Luân Giói, nơi hơn 96% học sinh là con em đồng bào dân tộc thiểu số, công việc này vừa là thử thách vừa là cơ hội để mình trưởng thành và để tập thể nhà trường ngày càng vững mạnh.
2. Thực tế tại nhà trường
Trường tôi có hơn 512 học sinh, nhiều em còn hạn chế về tiếng Việt, điều kiện học tập còn thiếu thốn. Giáo viên phần lớn tâm huyết, nhưng chất lượng chuyên môn chưa đồng đều, nhiều thầy cô cũng gặp khó khăn khi đổi mới phương pháp dạy học. Những thực tế đó đặt ra cho Ban giám hiệu, trong đó có tôi, trách nhiệm phải quản trị hoạt động dạy học một cách khoa học, linh hoạt và nhân văn.
3. Kinh nghiệm trong quản trị hoạt động dạy học
Qua quá trình công tác, tôi rút ra một số kinh nghiệm sau:
Lấy học sinh làm trung tâm: Mỗi kế hoạch, mỗi hoạt động đều hướng đến việc học sinh được học tập trong niềm vui, được khẳng định bản thân. Tôi luôn nhắc giáo viên: “Đừng dạy những gì mình có, hãy dạy những gì học trò cần.”
Đồng hành cùng giáo viên: Tôi thường xuyên dự giờ, nhưng không chỉ để đánh giá mà để lắng nghe, chia sẻ. Sau mỗi giờ, tôi trao đổi nhẹ nhàng, gợi ý thêm cách đổi mới phương pháp. Điều quan trọng là giúp thầy cô thấy mình được hỗ trợ chứ không bị soi xét.
Linh hoạt trong kế hoạch giáo dục: Chúng tôi căn cứ Chương trình GDPT 2018 nhưng điều chỉnh phù hợp với học sinh DTTS, dành nhiều thời gian cho tiếng Việt, tổ chức thêm hoạt động trải nghiệm để các em vừa học vừa rèn kỹ năng.
Phát huy sức mạnh tập thể: Sinh hoạt chuyên môn ở trường tôi không chỉ là họp tổ, mà còn là dịp thầy cô chia sẻ bài học, cùng nhau nghiên cứu, thử nghiệm cách dạy mới. Khi giáo viên coi trường học là “ngôi nhà nghề nghiệp”, chất lượng dạy học tự nhiên sẽ nâng lên.
Huy động nguồn lực cộng đồng: Với đặc thù bán trú, nhiều hoạt động trải nghiệm, văn hoá, thể thao chỉ có thể tổ chức tốt khi có sự chung tay của phụ huynh, đoàn thể địa phương. Tôi luôn cố gắng làm cầu nối để “trường học – gia đình – xã hội” gắn kết.
4. Kết quả và những niềm vui
Sau vài năm triển khai, tôi nhận thấy rõ sự chuyển biến: giáo viên mạnh dạn đổi mới, học sinh tự tin hơn trong giao tiếp, phụ huynh tin tưởng hơn vào nhà trường. Điều khiến tôi hạnh phúc nhất là những ánh mắt rạng rỡ của các em khi được tham gia hoạt động trải nghiệm, hay khi một em dân tộc thiểu số vốn nhút nhát nay có thể đứng lên phát biểu trước lớp.
5. Bài học và định hướng
Từ trải nghiệm của bản thân, tôi tâm niệm rằng:
Quản trị dạy học không chỉ là “quản lý” mà quan trọng hơn là truyền cảm hứng và khơi gợi trách nhiệm.
Cán bộ quản lý cần gần gũi, lắng nghe, sẵn sàng cùng giáo viên tháo gỡ khó khăn.
Đổi mới giáo dục ở vùng khó càng cần sự kiên trì, sáng tạo và tình yêu thương học trò.
Trong thời gian tới, tôi mong muốn tiếp tục bồi dưỡng đội ngũ, ứng dụng công nghệ nhiều hơn, và đặc biệt là tạo môi trường học tập hạnh phúc để mỗi ngày đến trường của thầy và trò đều là một ngày vui.
Tác giả bài viết: Cô giáo: Nguyễn Thị Thu Thủy